CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 502

“Xem đi, chính cô ta cũng thừa nhận rồi.” Mẹ Tiểu Tân cười nhạt.

“Trường chúng tôi cũng không có quy định cấm sinh viên yêu đương, vì

vậy, cho dù bạn Lý Du Nhiên và bạn Long Tường đang hẹn hò cũng không
mắc lỗi.” Hiệu trưởng giống như một người hòa giải, cười ha ha.

Du Nhiên lập tức cảm động đến nước mũi giàn giụa, hiệu trưởng à, ngài

đúng là Phật Di Lặc.

Nhưng chưa cảm động được hai giây, gương mặt tròn tròn đáng yêu như

Phật Di Lặc của hiệu trưởng lại cười tủm tỉm tung ra vấn đề: “Bạn Lý Du
Nhiên, để tôi có thể nhận định một cách chính xác nhất, mời bạn nói tỉ mỉ
tình hình phát triển của quan hệ giữa bạn và bạn Long Tường, ví dụ như hai
bạn đã phát triển đến trình độ nào? Bạn có cảm thấy bạn ấy tốt hơn nhiều
so với bạn trai cũ của bạn không? Nếu bạn trai cũ quay lại tìm bạn, có phải
dù có chết bạn cũng không rời khỏi bạn Long Tường không? Quan trọng
nhất là, bạn có đánh giá gì khó nghe với bạn trai cũ, mời bạn cứ việc nói
ra.”

Sau khi thầy ấy nói xong, mẹ Tiểu Tân không còn chỗ nào để nói, Du

Nhiên nghi hoặc, mà cái chén trên tay người đang ngồi trên ghế sô pha
đằng kia cũng kêu “keng” một tiếng.

Sau đó, vỡ vụn.

Đối diện với ánh mắt của ba người từ bên này nhìn lại, Khuất Vân hời

hợt giải thích: “Xin lỗi, lỡ tay.”

Nói xong, anh vứt những mảnh vỡ vào thùng rác, rồi lại cầm lên một cái

cốc sứ màu tím khác.

Một Khuất Vân luôn luôn bình tĩnh, kiềm chế, có lẽ bị một đám chó ị

lên đầu cũng có thể bình tĩnh, không thay đổi vẻ mặt, vậy mà đột nhiên lại
kích động.