CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 503

Du Nhiên cảm thấy thật hiếm thấy.

“Bạn Lý Du Nhiên, bạn có thể trả lời câu hỏi của tôi không?” Hiệu

trưởng cười ha ha nhìn cô.

Lại là mẹ Tiểu Tân cứu Du Nhiên: “Hiệu trưởng, chuyện này có liên

quan gì tới chuyện kia sao?”

“Rất có liên quan chứ.” Hiệu trưởng vẫn cười, giống như không biết

nóng nảy là gì: “Nếu bạn trai cũ của bạn Lý Du Nhiên là một gã cầm thú
không gì sánh được, thì bạn Lý Du Nhiên nên dứt khoát rời khỏi hắn,
ngược lại hẹn hò với bạn Long Tường, một thanh niên đầy hứa hẹn, thì
tương đối thông minh, tương đối nhìn xa trông rộng hơn. Điều này còn có ý
nghĩa, có giá trị hơn cả việc tỉnh lại từ trong tổ chức phản chính phủ, thoát
thân khỏi cạm bẫy của bọn bán hàng đa cấp, chạy thoát khỏi mỏ đào than
ấy chứ.”

Du Nhiên nghiền ngẫm một lúc mới lĩnh hội được tính đúng đắn của

mấy câu nói của ngài hiệu trưởng đây, Khuất Vân còn tà ác hơn cả bọn
phản chính phủ, công ty bán hàng đa cấp và mỏ than.

Quả nhiên là hiệu trưởng, cái nhìn đối với từng vấn đề ở một trình độ

khác mọi người.

Còn chưa khen ngợi xong, Du Nhiên lại nghe một tiếng “keng” xuất

phát từ phía Khuất Vân.

Một cái chén khác lại tử nạn.

“Xin lỗi, lại lỡ tay.” Khuất Vân giải thích y như vừa rồi.

“Hiệu trưởng, chúng ta có thể nói chuyện chính không?” Mẹ Tiểu Tân

bắt đầu không nhịn được nữa.