CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 512

hứng thú đều có thể tham gia.

Du Nhiên vốn muốn đi một mình, còn lừa Tiểu Tân rằng ôn tập quá mệt

mỏi, buổi tối sẽ không tới phòng tự học, định ở trong phòng ngủ ngủ bù.

Nhưng khi Du Nhiên lén lén lút lút chuồn ra khỏi ký túc xá, một con

mèo lông mày sâu róm chờ đã lâu lập tức bắt được con chuột là cô.

“Vì sao phải lừa tôi?!” Còn mèo hỏi.

“Vì sao cậu biết tôi đang lừa cậu?!” Con chuột thật buồn bực.

“Bởi vì bữa cơm tối nay em đột nhiên tốt bụng gắp một miếng thịt kho

tàu to bằng ngón tay vào trong bát của tôi, hành động này có thể chứng
minh một chuyện – em đã làm hoặc định làm một chuyện có lỗi với tôi.”
Tư duy lô gic của con mèo rất phát triển.

“Tôi ị vào, cậu để tôi yên tĩnh một đêm không được sao?” Con chuột

sắp phát điên.

“Tôi chỉ lo nửa đêm em về ký túc xá sẽ gặp cướp giật.” Thì ra con mèo

có lòng tốt.

“Nếu gặp, tôi chỉ cần lộ mặt ra là có thể dọa tên đó sợ đến mất mạng, vì

vậy không cần lo cho tôi.” Con chuột vỗ vai con mèo.

Con mèo: “Nhưng, người tôi lo lắng là tên cướp bị gương mặt em dọa

sợ đến mức tè ra quần kia… Đều lăn lộn vất vả, em bỏ qua cho người ta
đi.”

Con chuột: “…”

Đã bị bắt được rồi, còn có gì không dám, Du Nhiên đành mang cả Tiểu

Tân đi.