CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 511

Trước khi Khuất Vân còn chưa kịp phản ứng, một dòng điện chạy qua

nơi khởi nguồn ham muốn của anh.

Không phải vui vẻ, mà là một dòng điện thật sự.

Khi hiệu trưởng mở cửa phòng làm việc của mình, ông nhìn thấy một

Khuất Vân ngã xuống, và một Du Nhiên đứng lên.

Mà trên tay của Du Nhiên đứng lên, cầm một cái kìm điện còn đang bắn

tia điện “xoẹt xoẹt”.

Trong một giây đó, hiệu trưởng hoàn toàn thay đổi ý định – ông quyết

định, thế nào cũng phải bắt Du Nhiên về làm con dâu.

Cứ như thế, Khuất Vân cũng bị Du Nhiên gửi đến bệnh viện ở trọ vài

ngày, Du Nhiên cảm thấy thật thành công.

Có lẽ đã nhận thức được sự lợi hại của cô, sau khi hai con sói ra viện

cũng không còn nảy sinh những ý nghĩ không lành mạnh với đôi môi của
cô nữa, Du Nhiên rất vui mừng.

Tiểu Tân cũng không bởi vì sự bạo lực của cô mà buông tha cho cô, Du

Nhiên luôn cảm thấy, ánh mắt cậu ta nhìn cô giống như một kẻ ham mê leo
núi nhìn đỉnh Everest.

Du Nhiên đặc biệt lo lắng một ngày nào đó cậu ta sẽ thật sự cắm quốc

kỳ lên đầu cô.

Cuộc sống trong trường rất nhàm chán, những khi không ôn tập, Du

Nhiên sẽ tự tìm chút thú vui để làm.

Ví dụ như, tối thứ Ba cô sẽ tham gia trò chơi sát thủ.

Trò chơi này do một bạn không biết tên khởi xướng trên diễn đàn của

trường, quyết định tám giờ tối sẽ tiến hành ở phòng 1707, tất cả bạn học có