nhất trong thư viện luôn để đầy túi ngủ, toàn bộ đều là của những sinh viên
không nhà để về.
Nhưng biến thái nhất là, để chế tạo biểu hiện giả dối rằng toàn trường
đang chăm chỉ học tập, nhóm lãnh đạo quy định mỗi ngày phải phái ra năm
người, học tiếng Anh trên con đường đi bộ trong trường.
Thời gian, là sáu giờ sáng tinh mơ.
Quy định này đối với những kẻ chưa tới giờ chuông reo chưa rời giường
như Du Nhiên mà nói, quả thực là sự hành hạ nơi Địa Ngục.
Ngày đến lượt biểu diễn, Du Nhiên phải nhờ tới mấy cái đạp của ba
người bạn cùng phòng và chiêu liên hoàn điện thoại giết người của Tiểu
Tân mới khiến cô mở được nửa con mắt.
Chỉ bằng nửa con mắt này, cô mộng du rời khỏi giường, rửa mặt, xuống
lầu gặp Tiểu Tân, đi tới đường đi dạo.
Sắc trời mới tờ mờ sáng, những người biểu diễn xung quanh mắt cũng
dính vào với nhau, đọc tiếng Anh như tụng kinh Phật.
Du Nhiên vừa ăn bánh bao Tiểu Tân đưa cho mình, vừa nhìn sách tiếng
Anh, nhưng hai tròng mắt không ngừng lắc lư, chữ tiếng Anh như có sức
sống, không ngừng bay ra khỏi trang giấy.
“Tựa vào lưng tôi đi.” Tiểu Tân tin rằng cứ tiếp tục thế này, tám chín
phần mười là cô sẽ lăn ra đất ngủ.
Du Nhiên nghe lời, vì vậy, Du Nhiên còn buồn ngủ, trong miệng ngậm
bánh bao, đầu dựa vào lưng Tiểu Tân, tia nắng ban mai tỏa xuống, cảnh sắc
vô cùng đẹp.