“Đừng ép anh tổn thương em.” Cổ Thừa Viễn bỗng tăng sức lực trên
tay, lưng Du Nhiên ngày càng ép chặt vào cửa xe, làn da cô giống như sắp
bốc cháy.
“Cổ Thừa Viễn, anh sẽ cô độc cả đời, không ai yêu anh, không ai làm
bạn với anh.” Có lẽ ánh mặt trời quá chói mắt, có lẽ cái nóng sau lưng quá
đau đớn, Du Nhiên buông ra một lời nguyền rủa như vậy.
Đôi mắt Cổ Thừa Viễn, trong một giây này, biến thành hang động sâu
thẳm không đáy, bất kể ném vào cái gì đều không thể tạo ra một tiếng vang,
yên tĩnh đến mức làm người ta hoảng sợ.
Sau đó, anh ta buông cô ra.
Du Nhiên nhặt sách trên mặt đất lên, không thèm liếc anh ta lấy một cái,
chạy đi.
Khi về đến nhà, nhớ lại những lời uy hiếp của Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên
thấp thỏm trong lòng, rất sợ anh ta sẽ làm chuyện gì đó với bố mẹ mình.
Nhưng liên tục vài ngày không có gì khác thường, Du Nhiên dần yên
lòng.
Những việc ngoài ý muốn luôn xảy ra vào lúc không ngờ nhất. Hôm
nay, bố mẹ cô đi họp lớp, Du Nhiên lấy bài tập ra, đang định ôn tập cả ngày
thì đồn công an gọi điện tới khiến trái tim cô rơi xuống đáy vực.
Gần đây bố mẹ cô mua trả góp một chiếc xe gia đình nhỏ, còn chưa lái
được mấy lần, hôm nay đã bị người ta cố ý đâm từ phía sau, hai người đều
bị thương.
Ngay cả áo ngủ cũng chưa kịp thay, Du Nhiên lập tức chạy xuống dưới
lầu, bắt xe tới bệnh viện.