đáng bị sét đánh, giả nai đến mức đáng bị người cưỡng hiếp đây.”
“Anh chưa bị chôn à? Hay vừa từ dưới đất chui lên?” Du Nhiên nhìn
những vết thương trên mặt Khuất Vân, hỏi.
“Cổ Thừa Viễn cũng bị thương không nhẹ, tôi và cậu ta, không ai hơn
ai.” Khuất Vân hiểu được ý của Du Nhiên.
Lúc này Du Nhiên mới liếc mắt nhìn bốn phía, phát hiện mình đang
nằm trên giường bệnh, chỗ cổ tay có một lớp băng rất dày.
“Cổ Thừa Viễn đâu?”
“Tôi vốn định báo cảnh sát, nhưng mẹ em gọi điện tới xin cho cậu ta,
nói mọi chuyện cứ chờ em tỉnh lại rồi hỏi ý kiến của em.” Khuất Vân nhìn
theo ánh mắt Du Nhiên, dừng lại ở vết thương của cô, dùng tay mình trùm
lên nó một cách rất tự nhiên: “Mẹ vợ tương lai của tôi đã nói, tôi không
dám không nghe, cậu ta giờ đang nằm ở một bệnh viện khác – khi tôi và
cậu ta lăn từ trên cầu thang xuống, cậu ta bị vỡ đầu, khâu hơn mười mũi.”
Bàn tay Khuất Vân khô ráo, ấm áp, nhiệt độ đó xuyên qua lớp băng gạc
truyền thẳng tới mu bàn tay cô.
“Còn anh, thì gãy một chân.” Du Nhiên nhìn cái chân bó thạch cao và
chiếc xe lăn anh đang ngồi, cho ra kết luận này.
“Đúng vậy, kết quả là ba người đều bị thương nặng, phải gọi xe cấp
cứu.” Khuất Vân nhớ lại: “Trong phòng khách một người vỡ đầu, một
người gãy chân, trong phòng ngủ trên tầng còn có một người cắt cổ tay tự
sát, suýt chút nữa đã lên trang nhất ấy chứ.”
“Em cứ tưởng anh sẽ bế em lên, từng bước đi tới bệnh viện cơ.” Giấc
mơ lãng mạn của Du Nhiên thật sự tan thành mây khói.