CHÀNG NGỐC - Trang 614

– Chứ sao nữa! - Rogojin nhăn nhở cười. - Tôi đã biết trước những điều

tôi thấy tại đây rồi. Ngài đã đọc mấy bức thư đó rồi đấy chứ?

– Và hẳn ông cũng đã đọc rồi thì phải? - hoàng thân hỏi mà thấy choáng

váng vì ý nghĩ này.

– Đã hẳn. Đích thân nàng đã cho tôi xem từng bức thư một. Ngài có nhớ

chuyện lưỡi dao cạo không! Hề hề!

– Nàng điên mà! - Hoàng thân kêu lên, hai tay ngài vặn vào nhau.
– Ai mà biết được? Có lẽ không đâu, - Rogojin thầm thì, như nói riêng

với chính gã.

Hoàng thân không trả lời.
– Thôi, giã biệt, - Rogojin chào, - ngày mai tôi cũng đi rồi. Đừng nghĩ

xấu về tôi nhé! À mà này bạn, - gã quay phắt lại, hỏi thêm, - tại sao mà bạn
không chịu trả lời câu nàng hỏi: “Ngài có hạnh phúc không?”.

– Không, không, không! - Hoàng thân kêu lên với một mối sầu thảm vô

bờ.

– Thì tôi cũng chẳng nghĩ rằng ngài đáp có! - Rogojin nói với nụ cười

độc ác. Rồi gã đi thẳng không hề quay nhìn lại.