CHÀNG THIẾU NIÊN - Trang 281

- Cậu… hôm nay đã nhận tiền chỗ công tước, ba trăm rúp; tôi có tiền.

Tiền của tôi tốt hơn.

- Do đâu ông biết tôi nhận tiền? - Tôi kinh ngạc. - Không lẽ công tước

kể với ông việc đó?

- Phải, cậu đừng lo, tình cờ thôi, không cố ý đâu. Công tước có nói với

tôi. Mà cậu có thể không lấy tiền chỗ công tước. Phải vậy không nào?

- Nhưng tôi nghe nói ông bóp cổ người ta bằng lãi suất quá cao.

- Tôi là mont de piété, chứ tôi không bóp cổ ai. Tôi chỉ trợ giúp bạn bè

thôi.

- Cái mont de piété ấy là sự cho vay có ký quĩ, đứng tên ai đó, và nó

đang phất mạnh.

- Tôi cho bạn bè vay những khoản lớn.

- Công tước là một trong những người bạn như thế của ông à?

- Phải, là bạn; nhưng anh ta lắm lời. Anh ta không nên nhiều lời.

- Công tước nằm trong tay ông rồi à? Anh ta nợ có nhiều không?

- Nhiều.

- Anh ta sẽ trả cho ông thôi; anh ta có tài sản thừa kế…

- Đó không phải là tài sản thừa kế của anh ta; anh ta nợ tiền và nợ cả

cái khác nữa. Thừa kế ăn thua gì. Tôi sẽ cho cậu vay không lấy lãi.

- Cũng như với “bạn bè” ư? Vì sao tôi được ưu tiên thế? - Tôi cười to.

- Cậu đáng được ưu tiên, - Stebelkov lại ngả người về phía tôi và giơ

ngón tay lên.

- Stebelkov! Nếu ông không thôi cái trò giơ ngón tay, tôi sẽ bỏ đi luôn.