“Cái… đang… cay” Lưỡi tôi phồng rộp, nói không nên lời.
“Xin cho phép tiểu muội giúp huynh đưa ra kết luận,” Noãn Noãn lại
nói. “Thịt cá cay, nước xốt lại càng cay, tóm lại chỉ có một chữ cay.”
“Cái này quả thực là quá cay.” Cuối cùng tôi đành thú nhận: “Anh
không giỏi ăn cay.”
“Anh ăn được chứ, đừng khiêm tốn quá. Ăn nhiều chút cay nhỏ bé này
đi, anh sẽ cân bằng lại, không còn quá khiêm nhường nữa đâu.”
Món thứ hai lại là một đĩa đỏ rực, trông như thể trên đĩa có lửa.
Tiêu đỏ cay chiếm đa số, thịt gà chỉ chiếm thiểu số, còn đang hồ nghi
liệu có phải bây giờ tiêu cay rẻ hơn thịt gà không thì Noãn Noãn đã xúc nửa
bát nhỏ đặt trước mặt tôi. Chỉ có hai miếng thịt gà, còn đâu toàn là tiêu cay.
“Đây là gà cay, nghe nói tiêu cay mới là nguyên liệu chính, thịt gà chỉ là
phụ liệu thôi,” Noãn Noãn cười nói.
Tôi không dám ăn riêng tiêu cay, đành gắp đồng thời cả gà cả tiêu, trên
bột tiêu còn mấy hạt nho nhỏ.
Mới nhai một miếng, tôi đã quên mất sự tồn tại của cái ghế bởi toàn
mông tê liệt.
“Đừng coi thường mấy hạt be bé này, đây là tiêu hoa đấy.” Noãn Noãn
dùng đũa khều mấy hạt nhỏ trên lớp tiêu đỏ cay. “Sẽ làm anh cay đến nhảy
dis¬co luôn.”
Món này vừa tê vừa cay, quả thật quá chán chường, quá lạc hồn rồi.
“Lương Lương, anh khóc rồi à?”, Noãn Noãn hỏi.