“Thế thì tốt quá, ở Bắc Kinh còn nhiều thứ hay lắm, em sẽ chỉ anh xem.”
Noãn Noãn rất hứng thú. “Hay nhất là chúng ta có thể lại đi ăn món Tứ
Xuyên, món Trùng Khánh, để anh cay ngất đi, chắc chắn là rất vui.”
“Nếu như vậy, anh sẽ lập tức về Đài Loan.”
“Không được, em cứ không cho anh về.”
Noãn Noãn cười rất vui vẻ, nét buồn vừa nãy phảng phất qua mắt em
thoắt cái đã tiêu tan.
Trong lòng tôi lại cứ nghĩ đến lần sau gặp lại em ở Bắc Kinh, không biết
sẽ thế nào?
Cũng không biết là khi nào nữa?
Và chúng tôi lúc đó, còn có thể ngây thơ đơn giản như bây giờ được
không?
“He, nếu như em về quê làm việc, thì anh không tới tìm em nữa à?”
Noãn Noãn đột nhiên cất lời.
“Anh không biết Hắc Long Giang là nơi thế nào.” Tôi nghĩ ngợi một
lúc, nói tiếp: “Có khi phải leo qua mấy ngọn núi tuyết, nhảy qua mấy con
sông băng, chưa biết chừng đi đến hơn nửa tháng mới gặp một bóng người,
hơn nữa người ở đó còn không biết nói tiếng phổ thông. Quan trọng là anh
không biết săn bắn, không biết phải lấy gì nhét bụng đây.”
“Xem anh tưởng tượng về Hắc Long Giang thế nào kìa,” Noãn Noãn
nói. “Hắc Long Giang cũng tiến bộ lắm đấy.”
Xem ra ấn tượng của tôi về Hắc Long Giang e rằng đã dừng lại ở cuối
đời Thanh, mà có khi còn sớm hơn nữa.