CHỈ NHỚ NGƯỜI THÔI ĐỦ HẾT ĐỜI - Trang 127

“Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ”

Tranh Phan Vũ (Le Tuyen’s collections)

Tiết lộ của tác giả, chỉ như một chú giải hoàn cảnh ra đời đứa con tinh thần
của mình. Nhưng với tôi, vô tình ấy, lại như khối lửa và, thất thanh tiếng
sét, thình lình xé toang bóng tối bưng bít, hiển lộ ký ức bài thơ (đoạn trường
tác giả).

Tôi muốn nhấn mạnh hai chữ “ký ức”, vì ký ức tôi không có Hà Nội, 72.
Bài thơ cho tôi những hình ảnh tương phản ngột ngạt, giữa một Hà Nội
thanh bình xưa và, hình ảnh một Hà Nội sơ tán. Một Hà Nội trống hoác.
Một Hà Nội chết nghẹn. Một Hà Nội chín, nẫu hoang vu:

“Cơn mưa đầy

Những hố sâu trước cửa

Chiếc thuyền giấy lang thang

Không bến đỗ...

(...)

Ta còn em cánh cửa sắt

Lâu ngày không mở.

Nhà ai?”

[7]

Ký ức tôi vẫn xanh thẫm một Hà Nội những gốc bàng xù xì, khô, to sẹo
hưng, phế. Những hàng sấu, chứng nhân buồn/ vui bao đời hai hè phố.
Những cây phượng giấu giếm tiếng ve mùa hè, trên cao. Con đường bờ
sông dẫn ra đê Hồng Hà cát bồi, ngút mắt. Những cây xoan lá nõn, reo,
ngân ngày nở hoa, đơm trái. Những búp đỏ lựng, thơm tho hoa gạo - - Trôi

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.