CHIẾC KHUY ĐỒNG - Trang 126

XIII

MÚA TRÊN LƯNG NGỰA

An-cốp-xcai-a vẫn theo dõi tôi chẳng phút nào rời mắt. Thường thường

mỗi ngày ả đến nhà tôi một lần, có khi hai lần. Chiều nay giữa lúc tôi và
Giê-lê-nốp đang loay hoay lần mò chỗ ở của Ô-dôn thì ả lại đến và vô tình
gỡ mối tơ vò hộ chúng tôi.

Ngồi xuống đi-văng, An-cốp-xcai-a đánh diêm hút thuốc rồi đưa đôi mắt

nhà nghề nhìn tôi chờ đợi, nhưng tôi cứ phớt tỉnh, ả đành lên tiếng trước:

— Gặp rồi chứ?
— Ai cơ?
— Người được lệnh đến đây chứ còn ai nữa.
Tôi thấy cần phải nói thật những việc vừa qua với An-cốp-xcai-a, có lẽ ả

sẽ giúp được tôi nhiều trong việc này.

— À, gặp rồi.
— Hắn là ai thế?
— Bác sĩ thú y Ô-dôn. Biệt hiệu là lưu ly.
— Hiện hắn ở đâu?
— Chính tôi còn đang lúng túng về điểm đó...
— Khó quái gì cái ấy, ta suỵt con chó già Ê-din-ghe đi đánh hơi hộ ta

vậy.

Tôi liền gọi điện thoại cho Ê-din-ghe. Hắn bảo tôi ngày mai đến để thảo

luận rõ ràng hơn.

Hôm sau, Giê-lê-nốp lái xe đưa tôi đến sở mật thám. Vừa trông thấy tôi,

Ê-din-ghe niềm nở:

— Rất hân hạnh được gặp ông.
— Chào quan chánh.