CHỜ ĐẾN KHI GIÓ ÊM SÓNG LẶNG - Trang 166

Cô còn đang cười, không chỉ có miệng giương lên, đôi mắt cũng cong

cong.

Cô cố tình cắn cắn môi, hơi lộ ra hàm răng trắng tinh, sóng mắt lưu

chuyển, trong bóng tối lóe lên ánh sáng không giống bình thường.

Cô nói: “Anh một người đàn ông, vẫn luôn ở một mình, có thấy thật

đơn điệu tịch mịch không.”