CHỜ ĐẾN KHI GIÓ ÊM SÓNG LẶNG - Trang 217

“Anh có phải đàn ông không?” Dương Mai mang theo cười “hừ” một

tiếng.

“Dương Mai, đây là ở trong xe.”

“Tôi biết.”

Giang Thủy ngăn chặn tay cô: “Làm không được.”

Dương Mai hài hước cười hai tiếng, rút tay ra sờ má anh, ngón tay cái

cố ý vô tình cọ cọ râu anh: “Vậy sao.”

Đôi mắt cô lóe sáng giảo hoạt, còn sáng hơn cả ngọn đèn.

Giang Thủy nói với đôi mắt này: “Tôi là nói, để lần sau.”

Dương Mai vẫn cười như cũ: “Được.”

Miệng lưỡi bình tĩnh không gợn sóng này, sóng mắt lưu chuyển nhìn

chăm chú này, cười khẽ ý vị không rõ này.

Giang Thủy âm thầm mắng: “Mẹ nó…”

Anh thả Dương Mai lại, dùng tốc độ nhanh nhất xuống xe, vọt tới ghế

lái: “Xuống xe.”

Dương Mai ngoan ngoãn trao đổi vị trí với anh.

Tốc độ xe bay nhanh.

“Đi đâu?”

Giang Thủy cắn cắn răng cấm, nói: “Nhà tôi.”