CHỜ ĐẾN KHI GIÓ ÊM SÓNG LẶNG - Trang 314

Cô hiểu ra, chế nhạo nói: “Vẫn còn nhớ cái này.”

“Phải.” Giang Thủy hào phóng thừa nhận, “Nhớ đã lâu rồi.”

Dương Mai vung tay, rời khỏi Giang Thủy nằm trở lại trên giường

trước: “Trở về lại nói.”

Giang Thủy suy tư một chút, cũng nằm xuống theo: “Ngày mai về.”

Giang Thủy lôi chăn theo, một lần nữa đắp lên cho hai người.

Edit: Chỉ muốn nói rằng, chủ nghĩa đàn ông chết tiệt, cứ để người ta

nằm trên thì có phải xong rồi không =))))