CHÚ BÉ TRONG VALI - Trang 15

Dạo mới dọn đến nhà mới, Xê-ri-ô-gia xin vào học lớp bảy “B”. Và ngay

từ khi còn chưa trông thấy những máy này, chú đã nói với bố:

— Bố ạ, con gặp may. Con sẽ chế tạo người máy.

— Người máy à? Để làm gì? - Ông Pa-ven An-tô-nô-vích ngạc nhiên hỏi.

— Sao bố lại hỏi: để làm gì? Người máy sẽ đi mua bánh, rửa bát và nấu

cơm. Con sẽ có một người bạn như thế bố ạ.

— Thế mà là tình bạn à? - Ông bố hỏi vặn. - Tình bạn rửa bát...

Xê-ri-ô-gia cãi:

— Nhưng đó là người máy, người phục vụ bằng máy cơ mà.

Chú tính toán những công việc sẽ giao cho người máy, mãi đến khi ông

bố phải bảo:

— Thôi tưởng tượng như thế đủ rồi. Ngày mai đi học, con sẽ hiểu biết

hết.

Xê-ri-ô-gia nằm trong chăn lẩm bẩm:

— Nó sẽ còn phải đánh giày nữa.

Sáng hôm sau, Xê-ri-ô-gia đã quên mất việc chế tạo người máy. Tan học,

chú chạy như bay về nhà, vứt cặp xuống hành lang và vừa thở hổn hển vừa
ngâm nga:

“A” và “B” ngồi trên ống khói,

“A” ngã nhào” “B” cũng chuồn đi,

Hỏi trên ống khói còn gì?

Bố cười:

— Gớm chưa! Nhà điều khiển học của chúng ta đã có phát minh cơ đấy.

Theo bố bài toán này ở lớp mẫu giáo đã làm rồi.

Xê-ri-ô-gia nói:

— Được. Nếu bố bảo ở lớp mẫu giáo đã làm rồi thì bố thử giải đi.