CHÚ BÉ TRONG VALI - Trang 35

— Mạch đập rất bình thường! Thật không phải tim, mà là một chiếc đồng

hồ!

— Cậu ta không thở hổn hển! - Một người hâm mộ thể thao khác thán

phục. Phổi gì mà khỏe như là bễ lò rèn ấy!

— Nhà vô địch... nhà vô địch... - mọi người đứng vây quanh nhắc đi nhắc

lại.

Người ta để Xê-ri-ô-gia đứng trước mặt một người to lớn, khỏe mạnh.

Ông ta mặc áo choàng trắng, cánh tay đeo băng đỏ.

— Tên em là gì?

— Xéc-gây Xư-ra-e-xkin! - nhà vô địch bất ngờ, ngạc nhiên trả lời.

— Em ở đâu và học trường nào?

— Em ở đường Bồ Đề và học trường điều khiển học.

— Các đồng chí, - trọng tài mặc áo choàng trắng kêu lên. - Đây là Xéc-

gây Xư-ra-e-xkin, một nhà điền kinh chưa ai biết đến. Cậu ta ở ngay trong
khu phố Tháng Mười.

Đám đông ồn lên.

— Giỏi lắm! - trọng tài nói. - Xin chúc mừng em.

— Vì sao ạ? - Xéc-gây ngạc nhiên hỏi.

— Giỏi lắm! - trọng tài nhắc lại. - Em không bao giờ nên đặt câu hỏi như

vậy. Năm giờ sáng mai đến sân vận động dự lớp điền kinh nhẹ. Đây, - ông ta
lấy sổ tay, xé một tờ giấy, ghi vội điều gì đó. - Ở đây có địa chỉ và tên tôi.
Thế nào chú cũng đến đấy. Cần phải phát triển tài năng.

Ông quay lại các trọng tài khác:

— Tôi nghĩ rằng, có thể tính cả kết quả điền kinh của Xư-ra-e-xkin.

— Tôi phản đối. - trọng tài mặc bộ quần áo huấn luyện viên trả lời đứt

khoát. - Xư-ra-e-xkin không có tên trong danh sách của đội.