CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM - Trang 584

em, anh sẽ ở đây nhớ nhung hồi tưởng...

Cuối đầu xuống, tôi nghĩ thật buồn cười, hóa ra ở đất nước Hồi giáo

nghiêm ngặt như thế này cũng có người thất tình. Vậy mà tôi cứ tưởng tất
cả bọn họ đều nhắm mắt kết hôn.

Tiếng nhạc du dương chậm rãi vang vọng giữa bầu trời đêm tĩnh lặng,

toàn thánh đường màu xanh lam hòa lẫn với màu tuyết trắng xóa bay lượn
trên bầu trời Peshawar. Tôi đứng yên một chỗ, mải miết nghe, lần đầu tiên
cảm thấy một Peshawar đầy rẫy cảnh giết chóc và mùi màu tanh lại đẹp như
trong truyện cổ tích. Nếu có ngày quay trở về Trung Quốc, tôi nghĩ mình sẽ
nhớ mãi đêm nay, nhớ sự dịu dàng khiến người ta kinh ngạc của một
Peshawar nổi tiếng bởi sự hỗn loạn và hoang dã.

Có không ít người dân bị đánh thức bởi tiếng nhạc, mở cửa sổ ra nghe

ngóng, bật đèn hoắc chạy ra ngoài phố nhìn ngó, lại là không ai lớn tiếng
kêu gào mà đều im lặng lắng nghe, những người yêu nhau được ở bên nhau
thì nhìn nhau mỉm cười, người cô đơn thì nước mắt lưng tròng, trong
khoảnh khắc này, thế giới dường như chỉ còn lại tình yêu, ngắn ngủi nhưng
khắc cốt ghi tâm.

Thật là tốt, tôi thầm nghĩ, trên thế giới này vẫn còn một người yêu một

người như vậy. Ngươi đó nhất định là báu vật của anh ta nên anh ta mới có
thể dịu dàng, tha thiết như vậy.

Đã quá mười hai giời đêm, tiếng nhạc cuối cùng cũng tắt, dân chúng bắt

đầu trở vào nhà, tôi cũng đi về. Tôi không ngoảnh đầu lại nên không nhìn
thấy cách chỗ tôi đứng mười mấy mét, qua một con phố, tại một ngã rẽ, có
một bóng người gầy gò đã bám theo chúng tôi từ khi ra khỏi nhà thờ. Người
đó mái tóc trắng, mặc quần áo cũng màu trắng, chỉ có đôi mắt là đem láy,
lấp lánh như thể những ánh sao trên bầu trời Bắc bán cầu mùa đông.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.