CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM - Trang 585

Khi lên gác, Ceda lắc cánh tay tôi, nói: “Ngải, chúc chị sinh nhật vui

vẻ!” Tôi dừng lại, tự hỏi sao cô bé lại biết sinh nhật của tôi. Nghĩ lại, chắc
là khi vừa đến thôn Gamam, Sila từng giúp tôi sắp xếp đồ đạc, có thể cô bé
đã biết vào lúc đó. Thế là tôi cười, nói: “Cám ơn em.”

Khi đến đầu cầu thang tối om, Ceda chớp mắt một cách tinh nghịch, gọi:

“Ngải này!”

“Ừ?”

“Bài hát ban nãy chị có thích không?”

“Thích.”

Nge tôi nói thích, đôi mắt to trong của con bé liền sách rực lên. “Bài hát

đó... cứ như là hát riêng để tặng sinh nhật chị ấy nhỉ?”

Mỗi lần nhìn thấy đôi mắt to tròn của con bé trợn lên một cách tinh quái,

tôi chỉ muốn phì cười. “Ừ, rất hay!” Tôi cười, giơ tay xoa đầu con bé rồi
nói: “Đi ngủ thôi.” Con bé vui vẻ đi vào phòng, vừa đi vừa nhảy chân sáo
như trẻ con được cho kẹo, có vẻ rất vui sướng.

Ngày hôm sau, tất cả các tờ báo tiếng Anh và tiếng Trung ở Peshawar

đều có bài viết về bản tình ca lúc nửa đêm này. Phái bảo thủ cực kì phẫn nộ,
nói đây là sự xúc phạm đối với Thánh Allah, bọn họ lật tung cả thành phố
lên để lục soát, muốn bắt kẻ đã cả gan phát bài hát này để diễu hành thị
chúng, kết quả đương nhiên là không bắt được, một thời gian sau cũng đành
cho qua.

Tôi không xem bao nên không hay biết gì về chuyện này. Sau buổi tối

hôm đó, không biết có phải được Thánh Allah phù hộ hay không mà tôi
cảm thấy các triệu chứng bệnh giảm bớt, tim cũng không còn cảm thấy khó
chịu nữa.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.