CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 288

- Anh bị sốt à?

- Đâu… có đâu…

- Thế sao mặt anh lại đỏ thế?

- … nóng.

- Sao bảo không sốt?

- …..

* * *

Vì gặp ác mộng, thiếu ngủ, đến trưa Xán Xán mới bò dậy xuống

giường, chuếnh choáng mặc đồ, khật khừ đi vào phòng vệ sinh.

- Á!!!

Một tiêng thét kinh hoàng từ phòng vệ sinh vang lên.

- Em sao rồi? – Lúc này đến Cao Vũ cũng giật mình, vẻ mặt vừa kinh

ngạc nhìn kẻ dở hơi vừa ấp úng – Em dù lớn chưa bằng ai nhưng cũng
không đến nỗi nhìn bản thân trong gương mà hãi đến mức ấy chứ?

- Cái gương, cái gương! – Xán Xán chỉ tay vào gương mà run bắn.

- Cái gương làm sao? – Triệu Noãn Noãn cũng nghe tiếng, chạy xô tới,

khi nhìn thấy cô, ánh mắt lóe lên một tia hoảng kín đáo.

- Lợn lợn lợn! – Tiêng kêu run rẩy tiếp tục.

Lợn? Hai người đều ngây ra.

Phải! Chính là lợn! Cuối cùng cô đã nhớ ra giấc mộng tối hôm qua!