CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 40

- Noãn Noãn, em trả lương cho bà ô-sin này chưa?

Ồ-sin? Tô Xán Xán giật thót cả mình!

- Ô-sin cái gì hả? Tôi là…

- Cô ấy là em gái. – Triệu Noãn Noãn tiếp lời. Nhân lúc Cao Vũ không

để ý, anh trừng mắt lườm Xán Xán.

- Em gái? – Cao Vũ nhìn Tỏ Xán Xán từ trên xuôrig dưới, rồi lại đưa

mắt sang Triệu Noãn Noãn bên cạnh. – Chẳng giống gì cả…

- Cô ấy là em họ, con gái của ông cậu. – Triệu Noãn Noãn vội vàng

giải thích.

- À… – Cao Vũ hiểu ra gật gù, quay đầu lại cười với Tô Xán Xán. –

Em họ, làm phiền em gọt vỏ táo hộ nhé.

Tô Xán Xán:

- Nát một chút mới dễ tiêu hóa. – Cái cớ này cô đã nghĩ từ trước rồi,

ăn được thì ăn, không thì nhịn đi.

Thôi được rồi, cô giữ lấy mà tự ăn đi. – Cao Vũ đành xua tay.

- Anh là cái loại người gì vậy? Vừa nói ăn, lại không ăn! Sớm biết

thếnày, lúc nãy đã chăng…

- Xán Xán! – Lại là địa chu Triệu Noãn Noãn đáng ghét.

Xán Xán trợn mắt lườm Cao Vũ một cái:

- Không ăn thì tôi ăn.

Đang quay đầu định đi, Triệu Noãn Noãn quát dừng lại.