CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 421

người đó. Anh hạ giọng, thái độ kiên quyết. – Anh không cho phép em đi
làm ở đó nữa.

Không đi làm? Trong đầu Xán Xán lập tức hằn lên dãy số 30 ngàn. Cô

bật ra:

- Không! Em phải đi làm!

Đôi mày Triệu Noãn Noãn dựng lên:

- Em phải nghỉ ngơi!

Xán Xán cuống quýt:

- Anh Noãn Noãn, em nhất định phải đi làm! Bởi vì… vì… -

Rồi cô bô la ba la một tràng, kể lại Triệu Noãn Noãn từ đầu đến cuối

câu chuyện 30 ngàn tệ, sau đó đau lòng cau mặt kết luận.

- Vì thế em tuyệt đối không thể nghỉ việc.

- Là vì nguyên nhân này? – Triệu Noãn Noãn dịu lại nét mặt – Chẳng

vấn đề gì, anh sẽ giúp em.

- Sao thê’được?

Triệu Noãn Noãn mặt thản nhiên:

- Có gì không được!

- Nhưng người vi phạm hợp đồng là em, nếu phải bồi thường -là em

phải trả chứ? – Sao có thể kêu anh Noãn Noãn trả tiền được?

- Em trả tiền hay là anh trả tiền chẳng phải cũng như nhau à? Triệu

Noãn Noãn nói câu này rất tự nhiên.