CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 432

Ặc…

Oan uổng quá, cô thật sự không có ý đó mà!

Từ cửa hiệu giày bước ra, trên tay họ đã thêm hai đôi giày.

- Anh Noãn Noãn, mua giày là được rồi, chúng mình về đi… – Trái

tim nhỏ bé của cô đã chịu không nổi những con số kinh khủng trên hóa đơn
thanh toán rồi.

- Được thôi! – Triệu Noãn Noãn gật đầu – Nhưng trước hết đi mua

quần áo đã.

Xán Xán:

-……

* * *

Từ kinh nghiệm đau thương ở tiệm giày, Xán Xán đành bỏ ý định

phản kháng. T

óm lại, càng cần nhiều càng mua nhiều, thế thì không bằng cứ để anh

Noãn Noãn chọn, cô chỉ đảm nhiệm việc cởi đồ là được.

- Không được, thay đi.

- Thay tiếp đi.

- Tiếp tục.

Cứ thế cởi ra mặc vào mấy giờ đồng hồ, đến khi Xán Xán mệt bã bò

xoài trong phòng thử đồ, Triệu Noãn Noãn mới gật đầu:

- Được rồi, chọn chiếc này đi!