CHÚNG TỪ PHƯƠNG ĐÔNG TỚI - Trang 50

— Màu nâu đấy, – tôi nói. – Đám cỏ bên dưới đống xương, đấy là hình

vuông màu nâu.

Bữa Trưa Tự Do.

Nat không nuốt nổi nước bọt.

— Một con quái vật đã ăn nó, – Nat thì thào. – Thế đấy.

Tôi khoanh tay trước ngực.

— Trò chơi này không giống như chơi trốn tìm, – tôi nói một cách

nghiêm túc. Tôi chẳng thể nào rời được mắt khỏi bộ xương con vật đáng
thương kia. – Đây là trò chơi của tử thần.

— Nếu chúng ta thua, – Nat nói, – Ginger ạ, chúng ta tìm Fleg, nó sẽ giúp

chị em ta.

— Là thế nào? – tôi hỏi.

— Chúng ta sẽ buộc nó giúp lần nữa.

— Làm sao ta có thể làm được điều đó?

Nat cười hở cả răng.

— Dễ ợt. Chúng ta sẽ lừa nó, giả vờ cần sự giúp đỡ, vờ như chị bị một

con rắn khác quấn hay thứ gì đại loại như thế.

— Được đấy, – tôi đáp rồi trợn tròn mắt như thể Fleg đang đứng cạnh tôi

lần nữa.

Nat nắm tay tôi.

— Mẹo này sẽ thành công đấy. Chi cứ hét lên kêu cứu. Fleg sẽ đến gần

rồi chị nhảy ra chạm vào người nó. Thật là quá dễ. – Nat bật mấy ngón tay
kêu tanh tách.

Tôi lắc đầu.

— Hãy quên chuyện ấy đi. Chị sẽ quay tìm dòng suối để thoát khỏi đây.

— Sao chị lại cứng đầu đến thế? – Nat gào lên.

— Bởi lẽ chị là Kẻ Tìm! – tôi hét. – Chị là kẻ bọn quái sẽ ăn thịt.