CHUỖI NGƯỜI ĐI TRONG ĐẦM LẦY - Trang 115

Chiều ấy, sau khi nghe lại chuyện rắn rết của Binh, Hoạt cũng hệt như

hai người ban sáng, mủm ma, mủm mỉm. Mặt Hoạt tươi tắn, da đỏ au, bất
ngờ Binh thấy vợ đẹp lạ lùng. Ngót bốn mươi rồi còn gì, đàn bà tuổi ấy... lạ
lùng thật. Hoạt dịu dàng.

- Anh nhìn em kỹ thế?
Binh thở dài.
- Em không tin à?
- Không tin.
- Anh nghĩ kỹ rồi. Đúng là có rắn thật, không thể nhầm.
- Kệ rắn.
Hoạt sà vào Binh. Quá nể vợ nhưng Binh đang cực kỳ rã rời, mệt mỏi,

anh né khéo.

- Anh ốm mất.
- Kệ ốm.
Hoạt bế bổng Binh lên giường. Nhưng Binh nhũn oặt lả đi, mắt thiêm

thiếp như kẻ nhập đồng. Thấy thế, Hoạt có vẻ hoảng, chị vội nắn bóp, xoa
xuýt người Binh. Rất nhanh chóng, Binh chìm vào một giấc ngủ miên mải.

***
Bẵng một thời gian, cái chuyện rắn rết kia đã ắng lịm trong Binh.

Chưa quên hẳn nhưng chính Binh cũng tin chuyện đó hoàn toàn không có
thật. Con mèo hoang, tối tối vẫn nô giỡn với chúng bạn, bằng những điệu
gào đực cái thê thảm. Dù vậy, Binh vẫn cẩn thận phát quang các tán nhãn.
Đằng nào cũng là cây cảnh, cành lá tốt tươi mà làm gì. Chủ ý của Binh là
để trơ trọi thế, rủi có rắn thật cũng biết đường mà tránh. Cho đến một hôm,
Binh đang ngồi viết ở nhà. Dạo này Binh dồn sức cho cuốn sách tâm huyết,
nung nấu đã khá lâu. Binh đã có dăm đầu sách, nhưng theo chính sự nhận
biết của bản thân, đó chỉ là những cuốn sách làng nhàng. Binh cũng thừa
biết cái sự nghiệt ngã của nghề nghiệp mình đeo đuổi, bởi vậy anh quyết
tâm rất cao và rất kỳ vọng ở cuốn sách này. Binh thức ngày, thức đêm, hao
tổn thân thể và trí lực, vắt kiệt sức để nhả ra từng trang bản thảo. Việc cơ
quan, thi thoảng Binh mới đáo qua để duyệt bài, còn tất tật, anh giao hết

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.