ĐA PHU
1. Năm 1996 một hôm đọc bài báo Lùn lùn nhưng vẫn vui tươi của thằng
Đạt, nó kể mấy cặp vợ chồng lùn lấy nhau rất hạnh phúc, mình hỏi nó
thật không hay là mày bịa đó? Nó nhăn răng cười, nói anh làm báo già
đời rồi còn hỏi tui câu nớ.
Mình nói công nhận mày bốc phét tài. Nó nói cũng có hai ba cặp,
nhưng chuyện không hay ho chi, tui bịa ra cả. Mình nói mày cứ đưa
tao đi đến đó, biết đâu tao lại tìm được chuyện hay thì sao. Nó nói có
một cặp vợ chồng thiệt hay, tui chưa viết, anh có muốn tui đưa đi coi.
Mình ok liền.
Nó chở mình về Thị trấn Gio Linh, rẽ vào một quán cắt tóc. Một anh
lùn tịt, chỉ chừng 8 tấc đang cắt tóc cho khách. Anh đứng trên cái bục
cao 4 tấc hình vành khuyên, đi lại cắt tóc cho khách, nói lia xia, toàn
chuyện thơ phú. Anh nói Nguyễn Trãi mần như ri, tui mần như ri. Tú
Xương mần như ri, tui mần như ri. Hồ Xuân Hương mần như ri, tui
mần như ri… toàn những bài thơ nhại lại những bài thơ nổi tiếng,
khách hàng thích lắm xuýt xoa khen hay hè hay hè!
Thằng Đạt giới thiệu đây là anh Kiện, còn đây là nhà văn Nguyễn
Quang Lập, nổi tiếng lắm đó. Anh Kiện nhìn mình cười, nói ai chớ
Nguyễn Quang Lập thì biết rồi, Mùa hạ cay đắng. Mình hỏi anh xem
kịch đó rồi à, anh nói coi rồi, hai ba lần, đoàn ông Xuân Đàm diễn, lạ
chi.
Hóa ra tên tuổi văn nghệ sĩ trong tỉnh anh biết sạch. Thằng Đạt nói
vợ anh Kiện đẹp lắm, cao mét bảy. Mình trợn mắt, anh cười nói chi mà
lạ hè, tình yêu chỉ tính dài ngắn không tính cao thấp, đúng không hè.
Mình cười nói đúng đúng. Anh nói Giang Nam mần như ri: xưa yêu
quê hương vì có chim có bướm/ có những ngày trốn học bị đòn roi, tui
mần như ri: xưa chúng mình yêu nhau vì rờ chim vọc bướm/ có những