ngày lẹo chắc bị đòn roi. Mình cười phì, nói anh lấy vợ đẹp vì tài thơ
phải không. Anh nói đúng rồi, thời buổi ni mồi thơ mà câu được gái hơi
bị hiếm, nhưng tui câu được đó, gái sộp hẳn hoi, rứa có tài không.
Buổi trưa mình hẹn anh Kiện đi uống bia, anh nói về nhà tui uống
rượu, bữa ni có nhà văn uống cái đã, tiền bạc kiếm sau. Nhà anh Kiện
ba gian nhà ngói, nền gạch hoa, toilet gạch men sáng bóng, bệ xí bệt,
vòi tắm hoa sen… những thứ mà dân ở đây chưa ai quen dùng. Hồi đó
mình vào khách sạn, không biết dùng cái bồn tắm ra sao thì nhà anh đã
có cái bồn tắm lớn, ngạc nhiên quá trời. Anh nói tại con vợ tui thích,
chớ mình ở quê dùng mấy thứ ni phức tạp lắm. Lắm khi hỏng hóc
không biết hỏi ai.
Thằng Đạt nói chắc chị bồng anh vô bồn tắm giải quyết vấn đề phải
không? Anh cười hè hè, nói rứa đó rứa đó. Vợ tui ngược lắm, thích
mần trong bồn tắm đầy nước, sục sục soạc soạc mới hay. Vừa lúc chị vợ
anh đi xe máy chở hai thằng con về. Chị cao đúng mét bảy, trắng trẻo,
không xinh nhưng có duyên. Hai thằng con không đứa nào lùn, đứa 4
tuổi, đứa 7 tuổi, đứa 7 tuổi còn cao hơn cả anh.
Anh nói Lan ơi, có nhà văn Quang Lập, nhà thơ Tiến Đạt đến chơi.
Chị nói rứa à rứa à, vội vã chạy vào. Tưởng chị bắt tay mình, nhưng
không, chị bế xốc nách anh Kiện lên, tự nhiên như không, hôn chụt
chụt mấy cái liền, nói chồng tui giỏi hè, mời cả nhà văn nhà thơ đến
chơi.
Chị nhanh nhẹn bày rượu, rang lạc, nướng mực cho ba anh em
nhậu, rồi ra ngồi cùng. Chị bế anh Kiện đặt lên đùi, ve vuốt chân tay
anh, nói duyên số tụi tui răng mà may khiếp, trời cho tụi tui lấy nhau,
rồi hôn anh đánh chụt, nói nựng yêu nắm mừ yêu nắm mừ.
Mình hỏi anh chị gặp nhau khi nào, sao yêu nhau dữ dội vậy? Anh
cười hè hè, nói vợ tui mê tui tha dép luôn, khóc đứng khóc ngồi đòi lấy
tui cho được đó. Chị cười ré cú anh cái, nói điêu. Rồi nói mô có, tui hay
ra sông tắm đêm, anh Kiện lặn giỏi lắm, toàn rúc vô háng tui, ngứa quá
chịu không nổi, he he he…