Thằng Đạt nói chị lấy anh, ba mạ bà con chòm xóm không nói chi à.
Chị nói ba tui cầm roi đuổi tui chạy khắp làng. Mạ tui nói mồm thằng
Kiện vói không tới háng mi, mi lấy hắn làm răng. Tui nói không vói tới
thì tui nhấc anh lên, mạ lo chi rứa hè!
Chị nói cười như không, nói đuổi đánh không được, ba mạ tui chấp
nhận, nhưng mạ tui kêu vô buồng hỏi, nói mi nói thiệt đi, mi đã kiểm
tra chim cò hắn chưa, lỡ bằng đầu đũa thì tan đời con ơi. Tui nói mạ
hay chưa tề, yêu nhau là vì rung động trái tim, ai lại kiểm tra mấy thứ
đó. Mạ tui chửi oang làng chuyển xóm, nói rung động cái mả cha mi,
ngu lắm!
Chị cười he he he, nói tức cười, sau đêm tân hôn mấy đứa bạn gái
xúm lại hỏi răng rồi răng rồi, bằng chừng mô bằng chừng mô. Rồi chị
ôm bụng cười rũ. Anh nói hóa ra đàn bà mồm nói con tim, bụng mơ
con cặc. Chị sầm mặt, nói anh nói chi nói lại em nghe? Anh cười bẽn
lẽn nói anh xin lỗi, anh nói đùa mà. Chị lại hôn anh đánh chụt nói nựng
yêu nắm mừ, yêu nắm mừ.
Mấy tháng liền sau đó đi đâu mình cũng kể chuyện vợ chồng anh
Kiện, coi như một mẫu tình yêu hiếm hoi, không có cô gái nào yêu
chồng như chị Lan cả. Thằng Đạt ngồi nghe chỉ tủm tỉm cười không nói
gì. Một hôm không biết vì chuyện gì, mình lại nhắc đến vợ chồng anh
Kiện, chị Lan. Thằng Đạt nói anh ngu lắm, mình hỏi răng, nó nói ngu
chớ răng, của anh Kiện rồi chỉ bằng đầu đũa thôi, tui sờ rồi. Mình nói
bằng cái gì mà người ta có con, lại thương yêu nhau là được. Thằng
Đạt cười phì nói anh ngu toàn diện vững chắc luôn. Mình tức, nói mày
ngu thì có. Thằng Đạt ôm lấy mình hôn đánh chụt, giả giọng chị Lan
nói nựng ngu nắm mừ ngu nắm mừ.
2. Chuyện anh Kiện chị Lan rồi cũng quên, mình lo chuyển cả nhà
ra Hà Nội cũng không để ý nữa. Thỉnh thoảng thằng Đạt gọi điện, nói
anh đi thăm bà Lan với tui không. Mình nói không, tao bận. Nhưng
thằng Đạt không chịu, kè cho được lên Hướng Hóa với nó. Thằng Đạt
nói anh sắp đi rồi nên tui mới cho anh biết một sự thật hào hùng, he he.