CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 150

bữa đ. thật hoành tráng rồi tao lo cho. Thằng Tín mời Ba cờ la ma ta
vào Huế, thuê ba em xịn xuống đò ba đêm hết 900 đô. Ba cờ la ma ta vỗ
vai thằng Tín nói eng tam mình cả mà, vụ ni nhỏ, chỉ cần một cái là
xong thôi, cần chi ba cái.

Nói thế nhưng khi ra Hà Nội nó gọi điện bảo thằng Tín mày cầm ra

cho tao chục nghìn (đô). Thằng Tín đang búi việc, bảo Lan cầm ra.
Được vài hôm Lan chạy vào nói anh Ba cờ la ma ta nói đây là vụ điểm,
khó gỡ lắm, đưa thêm hai chục ngàn nữa. Lan cầm hai chục ngàn ra
Hà Nội ở lại cả tháng, thằng Tín gọi địên hỏi răng rồi răng rồi, con Lan
nói sắp rồi sắp rồi anh yên tâm. Tóm lại thằng Tín bị bắt, bị bỏ tù 4
năm, Lan cũng biệt vô âm tín.

Mình nói con Lan dám lặn biệt tăm a, ra tù thằng Tín nó làm thịt.

Thằng Đạt nói chỉ biệt khi thằng Tín mới vô tù thôi, bây giờ thỉnh
thoảng nó vẫn vô thăm thằng Tín, mang cả đống quà, ôm thằng Tín
khóc lóc tội nắm mừ tội nắm mừ, he he.

Mình nói ba thằng Tín không làm chi được a. Thằng Đạt cười khịt

khịt, nói làm chi, đương chức thì rứa thôi, về hưu cái là chống tiêu cực
ầm ầm, chẳng qua trâu cột ghét trâu ăn, he he. Mình nói mày nói phét
tao không tin. Thằng Đạt ôm đầu mình hôn chụt chụt nói ngu nắm mừ,
ngu nắm mừ.

Bốn năm sau, năm 2000, mình về thị xã Quảng Trị, đưa bạn bè đi

Lavang chơi. Lavang được coi là một trong 7 nơi trên thế giới Đức Mẹ
hiện hình, khách du lịch thăm rất đông, mình thì đã quá quen, không
thăm nữa, chỉ ngồi ở quán chờ chúng nó.

Uống chưa hết chai bia Huđa thì thấy Lan khoác tay một ông to béo,

từ gót giày lên đỉnh đầu vô cùng sang trọng, từ ô tô bước ra. Lúc đầu
mình không nhận ra Lan, cô trẻ đẹp gấp mười, phong nhũ phì đồn hết
mực. Gần bốn mươi tuổi mà da dẻ nõn nà, ngực tròn căng, núng nính
chuồi ra cổ áo. Lan tát nhẹ má mình cái nói anh Lập vô khi mô, ngồi
chi đây, rồi quay lại vuốt vuốt cái bụng bự của người đàn ông, nói
chồng em đây nì. Mình quá ngạc nhiên.