CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 161

Mình nghiến răng vặn tay anh, nói đ.mẹ ông trả ngay hai chục đồng của mạ
tui, trả ngay! Anh khóc rú lên, nói ối anh ơi, mạ anh cho tui hai chục đồng
để tui cứu con tui, răng rồi cũng có ngày tui trả lại, chừ tui chỉ xin anh một
hai đồng thôi, một hai đồng thôi, cắn cỏ xin anh, lạy anh trăm ngàn mớ lạy.
Anh bù lu bù loa khóc to nói to, nói mạ anh là dì ruột tui, dì tui cho tui hai
chục đồng răng anh đòi lại. Tui xin anh tiền anh đã không cho còn đòi tiền
dì ruột tui cho tui. Mọi người quay lại nhìn mình, những cái nhìn khó chịu
và khinh bỉ. Chẳng biết nói thế nào mình đành buông tay anh bỏ đi. Được
thể anh chạy theo níu áo mình, nói chỗ con cậu con dì, xin anh một hai
đồng thôi, một hai đồng thôi. Đúng là chưa bao giờ mình bị rơi vào tình
trạng này, vừa điên tiết vừa xấu hổ. Hai mốt tuổi đầu chẳng biết làm sao,
chỉ biết đấm anh ta một phát rồi bỏ chạy.

Mười năm sau (lại mười năm sau, khỉ thế!), năm 1987 mình đang làm

báo Văn hóa đời sống ở Huế, anh Văn Lợi cử mình về Hương Điền viết cái
kí. Tình cờ mình gặp cô bé xưa cùng hát hò kịch cót với nhau ở đội văn
nghệ sư đoàn 375.( Viết đến đây tự nhiên quên biến mất tên cô bé). Cô bé
đưa mình về nhà cô chơi. Nhà cô cách phố huyện chừng chục cây số. Về tới
nhà không có ai, cô bé nói anh chờ em tí để em đi tìm mạ em. Lát sau cô
quay về kéo mình đi ngay, nói anh ra đình mà xem, cả làng em đang ở đó,
mạ em cũng đang ở đó không chịu về. Mình hỏi chuyện chi, cô bé mắt trợn
miệng há, nói ua chầu hay lắm, thánh về làng em, thánh chữa bách bệnh,
bệnh chi cũng khỏi. Mình cười, không nói gì lẳng lặng theo cô bé xem ông
thánh này là thánh thật hay là lang băm.

Mình tới đình làng sửng sốt thấy cả mấy trăm người, không, có khi cả

ngàn người, ngồi chật kín sân đình, trong khi phía ngoài mọi người đang lũ
lượt kéo tới. Cô bé nói không chỉ người làng em mô, nhiều người các làng
khác cũng tới. Thánh là thiên sứ nhà trời chỉ về đây đúng một ngày đêm,
mạ em nói rứa. Nhác trông mọi người ai nấy mặt mày nghiêm trọng, thành
kính ngồi thành hàng lối chờ đến lượt thánh gọi vào, tuyệt không ai gọi to
nói lớn, hết thảy đều thầm thầm thì thì, rất kinh. Mình thấy lạ là trong tay ai