CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 160

đãi đằng đủ món. Bà chạy mượn đâu được hai chục đồng đưa cho anh cu
Bịp, nói nhờ cháu nói với thằng Huy cố gắng ăn uống bồi bổ vào. Rồi bà
vui vẻ kể, nói thằng Huy nhà bác tằn tiện lắm. Hắn đi vô Đồng Hới, bác cho
hắn một đồng, đến chiều quay về trả lại bác nguyên xi một đồng. Anh cu
Bịp cười ha ha, nói được rồi được rồi, bác để cháu trị thằng Huy cho. Nhất
định cháu phải bắt hắn ăn uống bồi bổ. Nghe thế mạ mình cười tít mắt.

Anh cu Bịp ra đi ôm theo hai chục đồng với một bọc to quà cáp mạ mình

gửi cho anh Huy. May cho anh, anh đi chừng nửa giờ thì ba mình từ huyện
Tuyên trở về, nói thằng Huy không chết, nó chuyển quân sang Cự Nẫm,
không ở huyện Tuyên nữa. Mạ mình ôm mặt rú lên, nói ôi cha trời ơi, tui
mất hai chục đồng rồi. Ba mình nghe thế tức lắm, đời ông ghét nhất bọn lừa
đảo bịp bợm. Ông cố đuổi theo, lùng sục khắp nơi không thấy anh cu Bịp
đâu cả, đến làng nào cũng nghe một trường hợp bị lừa như nhà mình. Anh
cu Bịp tung tin ai đó bị chết rồi giả đò đóng vai người cùng đơn vị với
người đó về gia đình báo cho gia đình biết người đó còn sống. Thế là chuột
sa chĩnh gạo, anh được ăn uống đãi đằng và ôm một mớ tiền đống quà của
người nhà gửi cho người đó rồi biến thẳng. Chẳng ai biết anh ở đâu tên gì,
người ta gọi đại là thằng cu Bịp.

Tưởng chuyện anh cu Bịp đến đó là hết, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế

nào mình lại gặp anh khá nhiều lần, lần nào cũng biết anh bịp mình hẳn hoi
nhưng chẳng làm được gì tốt.

Mười năm sau, năm 1977 mình đang học năm thứ ba Bách Khoa Hà Nội.

Cứ thứ bảy mình lại ra bến xe Kim Mã nhảy xe bus đi Sơn Tây thăm cô bồ.
Hôm đó mình vừa mua vé xong thì gặp ngay anh cu Bịp. Anh đứng ngay
trước mặt mình nước mắt lưng tròng mếu mếu máo máo, nói anh ơi con gái
tui bị tai nạn nằm ở bệnh viện Việt Đức… Mình nhận ra anh ngay nhờ vết
sẹo mảnh vắt ngang cổ và nhờ cái miệng hôi rình của anh. Mình chộp lấy
tay anh, nói anh cu Bịp nhớ tui không? Sắc mặt anh không hề thay đổi, vẫn
nước mắt lưng tròng vẫn mếu mếu máo, nói xin anh nhón tay làm phúc.