CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 159

ANH CU BỊP

Mình biết anh cu Bịp từ năm 1967, anh hơn mình gần chục tuổi, năm đó

mình 11 tuổi, anh đã 19, 20 tuổi rồi. Vào khoảng tháng 8 năm đó nhà mình
được tin anh Huy chết trôi ở huyện Tuyên. Anh Huy là anh thứ tư của mình,
nhà nghèo quá học hết lớp 7 anh bỏ học đi làm công nhân đường bộ cho gia
đình đỡ một miệng ăn. Anh Huy đi làm được 7 tháng nhà mình mới nhận
được thư, mạ mình mừng quá cầm thư anh khoe khắp làng. Thư về đúng ba
ngày thì tin anh Huy chết trôi ở huyện Tuyên ồn khắp làng. Cũng chẳng biết
ai đưa tin đầu tiên, ai cũng bảo nghe người ta nói. Năm đó lũ lụt to lắm,
huyện Tuyên cứ đến mùa lũ lụt thế nào cũng có nhà trôi người chết, nghe
vậy ai cũng tin. Mạ mình khóc lăn khóc lóc suốt ngày đêm, không chịu ăn
uống gì cả. Sốt ruột quá, dù đang lũ lụt ba mình vẫn quyết định lên huyện
Tuyên xem sao. Ba mình đi buổi sáng, buổi chiều anh cu Bịp mò đến nhà
mình liền.

Anh khoác ba lô vào nhà, nói con ở đơn vị với thằng Huy. Mạ mình rú

lên túm tay anh hỏi dồn dập. Anh nói cười xởi lởi, nói đồn đại tào lao đó,
thằng Huy vẫn bình thường mà. Mình mới 11 tuổi chẳng biết nói gì cứ ôm
cột nhà nhìn vết sẹo mảnh vắt ngang cổ anh, hình như có ai đó đã định
chém đứt cổ anh nhưng không thành. Bé tí có biết gì đâu nhưng nhìn anh
mình vẫn thấy nghi nghi. Có lẽ anh cu Bịp hôi quá, hễ anh mở miệng là hôi
rình. Bộ đội, TNXP mình gặp đã nhiều, không ai hôi và nói nhiều như anh.

Anh ngồi kể chuyện lia xia, nói thằng Huy thế này thằng Huy thế kia.

Mạ mình sướng lắm cười hể hả, mình lại thấy những gì anh kể chả giống
anh Huy gì cả. Mình cắt ngang lời anh, nói răng anh Huy không viết thư?
Anh cười to, nói quên quên, cháu chưa kể, cháu ra tận cổng đơn vị rồi thằng
Huy mới biết cháu về phép. Nó chạy đuổi theo dặn có mấy câu chứ không
kịp thư từ gì cả. Tất nhiên mạ mình tin sái cổ, bà giữ anh lại nhà ăn cơm,