Nó bị dị dạng từ khi mới lọt lòng. Chân phải bình thường, chân trái có
hai đầu gối, một đầu gối bình thường và một đầu gối mọc thêm ở giữa cẳng
chân, có xương bánh chè đàng hoàng, không phải khối u, giống hệt cái đầu
gối thật.
Vì thế nó đi lại rất khó khăn, mỗi bước đi đều khụy xuống hai lần, y như
người ta nhún vậy. Nó đi từ nhà ra chợ rồi quay về, tổng cộng ba cây, trọn
vẹn một buổi sáng.
Mạ mình nói mày muốn mua gì bác mua giùm cho, nó nói không, lưng
cõng em, mỗi bước đi nhún hai nhún cứ thế lết ra chợ rồi lết về, ngày nào
cũng thế.
Nhiều khi đi cùng đường, mình nói đem tao cõng em cho đi cho nhanh,
nó nói không, cứ thế lầm lì đi đi nhún nhún. Có hôm mưa to quá, mình nói
đem tao cõng em cho về mau không ướt hết, nó nói không, cứ thế nhún
nhún đi đi trong mưa.
Hình như óc nó không có khái niệm giúp đỡ hay nhờ vả, chưa thấy nó
sang nhà ai bao giờ, kể cả ba ngày tết. Mình vẫn hay lân la sang nhà nó, hỏi
cái gì nó cũng trả lời nhát một, ít khi nói quá ba từ.
Mặt nó trông sợ lắm. Mắt trái bình thường nhưng mí mắt phải là một
khối thịt lớn trùm xuống đến tận cằm. Ai chưa quen, nhìn mắt nói ghê lắm,
về không ăn được.
Mình đã lật cái mí mắt phải nó lên, trong đó là một miếng thịt hồng tươi,
nhầy nhụa máu. Vì thế mỗi khi nó khóc, mắt trái chảy ra nước mắt, mắt
phải chảy ra máu. Sợ chết đi được.
Nó ăn cơm, cúi gằm mặt và cơm, mí mắt phải nhúng cả vào bát, nó cũng
mặc kệ. Mình hỏi nó sao mày không vào viện cắt đi cho khỏi vướng. Nó
cười nói không. Mình hỏi sao, nó nói trời cho.