NHÚM LÔNG
Mình về quê hội trường, vừa chui từ quán cà phê ra thì thấy một người đàn
bà ngồi trên trên ô tô, tay vẫy miệng gọi, nói Lập ơi! Phải Lập đó không?
Thì ra chị L., bạn học lớp 5 thời mình theo ba mình sơ tán lên ở thung lũng
Chớp Ri. Chị L. bây giờ xinh xắn trắng trẻo còn hơn cả thời chị 19 tuổi, thật
không ngờ. Chị rất ra dáng đại gia, tay đeo vòng ngọc, cổ quàng dây chuyền
mỏ neo chừng hai cây vàng ròng, đi con Mẹc mới cứng, oách kinh.
Chị vẫn ngồi trong xe bên tay lái, nói Lập lên xe đi. Thấy mình chần chừ
không hiểu chị định đưa mình đi đâu, chị lườm cái cười cái, nói lên xe đi,
chị không ăn thịt mày đâu mà lo. Chị nói giọng Bắc ngon xớt, cười có lúm
đồng tiền tròn vo làm mình cứ chờn chợn không biết có đúng chị L. thật
không hay mình đã lầm. Mình nhớ như in xưa chị không có lúm đồng tiền,
nói giọng Cao Lao tiếng nào tiếng nấy méo xệch. Bản tính tò mò, mình leo
đại lên xe xem chị đưa mình đi đâu, nói chuyện gì với mình.
Chị đưa mình ra bãi biển Quảng Tùng, tới một nhà hàng khá sang, sát
rặng phi lao ven bãi biển. Bà chủ nhà hàng chạy ra, ngực rung bần bật, kéo
miệng cười rộng tới mang tai, nói ôi chị, lâu lắm rồi chị mới tới. Xem cung
cách biết bà chủ quý hóa chị L. lắm. Nhìn vào nhà hàng thấy nhân viên táo
tác hẳn lên, chạy đi chạy lại mặt mày nghiêm trọng cứ y như quan to đến
nhà, tự nhiên mình thấy vui vui.
Chị L. học lớp 5 với mình khi chị 19 tuổi, không phải chị đi học muộn,
tại chị đúp nhiều quá. Bạn học cùng vào lớp 5 với chị đã tốt nghiệp cấp ba,
vào đại học mà chị vẫn đang học lớp 5. Chị đọc thông viết thạo, cộng trừ
nhân chia cũng tốt nhưng không sao giải được toán đố và toán nhà lầu, loại
toán giản ước của lớp 5. Ngoài ra bất kì môn nào chị cũng không thuộc bài,
kiểm tra toàn dưới điểm trung bình. Hồi đó không có chuyện xin điểm mua
điểm, bù lại được đúp thoải mái, chị L. đúp lớp 5 đến sáu năm vẫn được
học như thường.