huyện cười cái hậc, nói được rồi, để coi trời thương hay mi thương. Ông
vừa dứt lời Lasen cho vào một quả. Nó sướng quá cười rung râu. Nhưng
đến phút 60 Papin gỡ hòa cho đội Pháp, chủ tịch huyện đập bàn kêu to, nói
đó, thấy chưa Chí, kha kha kha… Khi đó nó lo thắt ruột, trận này thua chắc
phải ăn cứt ông chủ tịch quá. Nhưng trời thương nó, phút 78 Elstrup cho
ngay một quả, Đan Mạch thắng 2-1. Nó đứng vụt lên, Lê cũng đứng vụt lên
ôm chầm lấy nó, ông chủ tịch huyện cười nhạt không nói gì.
Đến trận bán kết Hà Lan - Đan Mạch, Chủ tịch huyện không mời nó đến
nhà xem nữa nhưng Lê lại mời, nó liều đến. Hôm đó rất đông người xem, ai
cũng chắc mẩm Hà Lan sẽ vào chung kết. Ông chủ tịch nhìn nó cười nhạt,
nói thắng Chí có dám ủng hộ Đan Mạch nữa không? Nó liếc Lê rồi cười,
nói dạ em Lê ủng hộ đội mô cháu ủng hộ đội đó. Lê nhìn nó lúng túng, nói
em ủng hộ Đan Mạch nhưng em không dám tin Đan Mạch thắng trận ni.
Chủ tịch huyên cười kha kha kha, nói đó, thấy chưa Chí, tưởng bở nữa
không Chí!
Phớt lờ Chủ tịch huyện, nó nói cứng với Lê, nói em muốn là trời muốn,
Đan Mạch vào chung kết. Trận đó hòa 2-2, đến phiên sút phạt đền, tim nó
mấy lần suýt đứt cuống. Cuối cùng Đan Mạch thắng chung cuộc 5-4. Khi
Christofte sút vào quả phạt đền cuối cùng, Lê nhảy lên ôm cổ nó hôn chùn
chụt. Nhà đông khách, Chủ tịch huyện hơi ngượng với con gái, ông chỉ mặt
thằng Chí, nói này Chí, chung kết Đức - Đan Mạch mi vẫn bắt Đan Mạch
hả? Nó dạ. Ông nói nếu Đan Mạch vô địch tao gả con Lê cho mi, cho không
khỏi cần sính lễ. Nó dạ. Ông nói nhưng nếu Đức vô địch thì mi tự nguyện
tự giác đi khỏi huyện ni, đừng nói tau đuổi mi nghe chưa. Nó dạ.
Trận chung kết nhà Chủ tịch huyện đầy khách. Người ta đến không phải
vì trận chung kết, chủ yếu vì cái sự cá cược có một không hai kể từ ngày
thành lập huyện. Phút 18 Jensen ghi bàn cho Đan Mạch, nó nhảy lên ôm
chầm lấy Lê, nói em ơi, anh sắp có em rồi. Chủ tịch huyện cười như mếu.
Phút thứ 78 Vilfort ghi bàn thứ hai cho Đan Mạch, mọi người nhảy lên, nó