CÔ GÁI BĂNG TUYẾT - Trang 170

- Ôi chao! thật kỳ diệu! Thật lạ lùng!

Ông ta chào Phrôna bằng những lời lẽ nồng nhiệt khi họ gặp nhau trên

đảo.

- Có gì vậy? Cô hỏi lại, khi đưa tay ra bắt.

- Thật vui mừng quá chừng!...

- Tôi e rằng...

- Không! Không! (ông lắc cái đầu có bộ tóc uốn thành từng búp của ông

ta). Không phải chuyện cô! Cô trông kìa.

Ông Chỉ một chiếc thuyền cũ mà Mắc Phéc-sơn đã bán cho ông với giá

đắt gấp 3 lần giá trị thực của nó.

- ồ! thuyền gì thế này. Cô thốt lên, không được phấn khởi lắm.

- Không, không phải chuyện chiếc thuyền này. Vừa nói ông vừa lấy

chân đá vào thuyền. Mà là lời hứa của cô. Cô còn nhớ hôm ở nhà bà Xô—
vin không...Khi tôi nói với cô rằng tôi không biết chèo chống một con
thuyền thì cô đã hứa với tôi là...

- Là giúp ông một bài học đầu tiên.

- Phải rồi. Thật rất hay đấy. Cô lắng tai nghe mà xem, có phải tiếng nước

chảy, tiếng sóng rì rầm ở giữa dòng sông kia không? Chẳng mấy chốc nữa
nước sẽ chảy ào ào. Nếu cô cũng thích thì chúng ta sẽ gặp nhau ở dây để cô
dạy cho tôi bài học đầu tiên. Đây là một nơi rất dễ chịu.

o O o

Phía dưới đảo Chia cách một chút là đảo Ru-bô, đảo này biệt lập với đảo

trên chỉ bởi một lạch sông. Xanh Vanh-xăng là người cuối cùng của đường