CÔ GÁI LÀNG SƠN HẠ - Trang 124

- Bảy Hoa, tôi tặng bà bó hoa này, tôi tặng bà tất cả tấm cảm tình của tôi

hồi thơ nhỏ, và tôi cầu cho linh hồn bà siêu thoát.

Mắt sáng hẳn lên, nàng đỡ bó hoa đặt lên miệng hôn, rồi ấp lên ngực, hơi

nhếch đôi môi xám nhợt:

- Ông đã làm giấc mơ của tôi thành sự thực, ông đã cho tôi một bó hoa

cuối đời..., ông ơi, tôi mãn nguyện quá, vui thỏa quá...

Rợn người, tôi cúi đầu trước thi thể Bảy Hoa trong căn gác tối, khi ấy

ngoài trời mưa gió vẫn thở dài.

(In trong Phấn hương, Nxb Tân Dân, 1939)