nếu ngã xuống, mặt mũi bầm dập, mất mặt là cái chắc.
một nam một nữ, đứng trên cầu thang trải thảm đỏ, dưới lầu cũng đã có
rất nhiều khách khứa để ý lên trên này.
nam nhân cao lớn uy mãnh, vẻ mặt nghiêm túc, tiểu thư xinh đẹp động
lòng người, biểu hiện giống như một đứa nhỏ làm sai chuyện ánh mắt có
chút sợ hãi hoang mang rối loạn.
"Em em em ....... em đi tìm anh hai......."
cà lăm nói không thành lời.
Đông Lôi thiếu chút nữa là cắn trúng đầu lưỡi mình.
lúc này, cô cảm thấy rất bất đắc dĩ.
"Cẩn Chi đã lên lầu rồi!"
"Gì cơ?"
Đông Lôi lơ mơ nhìn lên xuống trái phải một vòng nghĩ: nơi này làm gì
có cầu thang thứ hai?
"Em đi lên nhìn xem"
Thần Huống nói.
Đông Lôi vội vàng quýnh lên xoay người.
"A!"
sải bước đi, lại lầm nữa dẫm phải váy, vừa muốn ngã xuống liền cảm
thấy thắn lưng có người đỡ ôm lấy.