rất hậu hĩnh.
Sau bữa tiệc, Đông gia lại mời phóng viên một chút đồ ăn, và đồng thời
cô dâu chú rể xuất hiện để cho họ chụp ảnh.
Tất nhiên, có một số bức ảnh, cô dâu chỉ để hở nửa khuôn mặt, nhưng
lại bị xử lý mờ mờ ảo ảo; có những kiểu ảnh khác nhìn qua khăn voan cô
dâu thấy một khuôn mặt tươi cười, mỹ lệ. Mọi người không thể thấy rõ
gương mặt cô dâu, lại càng làm cho người ta tò mò.
Hôn lễ qua đi, toàn bộ trên Internet ở Đông Ngải Quốc tràn đầy tin tức
về hôn lễ của họ.
Cho dù truyền thông có chụp được những hình ảnh đẹp nhất, nhưng vẫn
không thể miêu tả được sự xa hoa của lễ cưới. Chỉ những khách mời tham
dự lễ cưới này mới có thể cảm nhận hết được.
Mọi quan khách đều nói: so với ba mươi năm trước cũng không ai sánh
bằng, mà mười năm sau cũng không ai đuổi kịp.
Buổi tối hôm qua, Ninh Mẫn Mẫn nhìn quang cảnh Đông viên náo nhiệt
như vậy, có phần trách móc người đàn ông này, đã tổ chức hôn lễ quá long
trọng. Quá phô trương lãng phí.
Anh cười, không thừa nhận:
“Không lãng phí, một ngày như vậy, chúng ta thu được một số tiền, đủ
để trẻ em ở Đông Ngải Quốc ăn trưa miễn phí một năm, chúng ta đã đóng
góp được nhiều đấy chứ?”
Cô có phần bất đắc dĩ: Tham dự bữa tiệc của những kẻ có tiền đều bị lừa
gạt vì mục đích riêng của mỗi người tổ chức. Nhưng họ cũng không để ý,
huống hồ một nửa số tiền quyên góp cho trẻ em là của Đông Đình Phong.