CÔ VỢ GIẢ MẠO RẤT THẦN BÍ - Trang 711

“Hứ, anh thật sự nghĩ bản thân mình tốt vậy sao?”

Rốt cuộc thì cô vẫn đẩy hắn ra, nhưng cẩn thẩn không động đến vết

thương của hắn, cự tuyệt thâm nhập tìm hiểu, cô không muốn biết loại cảm
giác rung động này có vị thế nào?

“Vậy làm gì mà em phải tránh anh? Mấy ngày liền không thèm để ý đến

anh. Đây là cái gia đình bạo lực sao, Đông phu nhân... Anh cũng có quyền
kháng nghị chứ?”

Đông Đình Phong gối đầu lên chiếc gối cô vừa nằm, ngửi thấy mùi

hương còn vương lại, đó là mùi lan Freesia. Loại lan này tượng trưng cho
tình yêu thuần khiết, sâu đậm, có lẽ nó có thể là loài hoa đại diện cho tình
yêu của bọn họ.

Hắn mỉm cười, thích a!

“Không trốn!”

Cô vuốt nhẹ mái tóc dài của mình khiến chúng lay động giống như dòng

nước vậy, sau đó cột lại thành hình đuôi ngựa, cả người cô lúc này tràn đầy
vẻ xuân sắc, đầu vừa lắc qua, đuôi ngựa cũng lay động khiến ánh mắt Đông
Đình Phong sáng rực lên. Cô đã xoay đầu đứng dậy, trên người mặc một
chiếc áo ngủ bằng lông mềm mại, tinh thần chăm chú, dáng vẻ mê người, lộ
ra vài phần lười biếng:

“Chỉ là tôi đang suy nghĩ!”

“Vậy đã nghĩ được cái gì?”

Hắn ngồi thẳng lên, trên người mặc chiếc một chiếc áo len cổ rộng, bên

trong là một chiếc áo sơ mi trắng khiến khuôn mặt hắn trắng hơn lạ thường,
có vẻ rất rảnh rỗi.