CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG - Trang 59

Đó là m

ột đêm cả nhà thức rất khuya vì gia đình chị Ni phải ra sân bay

l

ức 1g30 để đón gì Tám từ Úc về chơi.

Trong khi ch

ờ kim đồng hồ nhúc nhích, anh Nghé ngồi chống cằm nhìn ra

c

ổng, thấy đường phố ban đêm vắng tanh liền nảy ra một ý định theo tôi

là không h

ề tồi chút nào.

- Gi

ờ này không có xe qua lại, để con cho tụi nó ra ngoài chạy tới chạy

lui cho đ

ỡ cuồng chân - Anh nói với Mẹ chị Ni.

Anh Nghé và ch

ị Ni dắt bốn đứa bọn tôi qua lề đường đối diện vì vỉa hè

bên đó b

ằng phẳng hơn. Con Êmê thời gian đó vẫn ở trên tầng hai nên

không đ

ược tháp tùng.

L

ần đầu tiên được thả rông, bọn tôi hơi hoảng, kể cả Suku. Tuy thường

đ

ược anh Nghé dắt đi tập thể dục nhưng những lúc như vậy thằng Suku

bao gi

ờ cũng được nối với bạn tay anh bằng một sợi dây. Bữa nay anh

Nghé c

ất sợi dây trong nhà.

Đ

ược tự do chạy nhảy tung tăng trên vỉa hè rộng rãi là một thú vui tuyệt

v

ời với mọi con chó. Bọn tôi tất nhiên cũng không ngoại lệ. Sau một hồi

r

ụt rè đánh hơi tứ phía, bốn đứa tôi bắt đầu sải chân phóng theo anh Nghé

và ch

ị Ni đang chạy trước.

Đ

ường phố về khuya thật khác lạ so với những gì bọn tôi nhìn thấy ban

ngày. Khung c

ảnh yên bình, tiếng ồn lặn đi đâu không rõ và gió thì mát

r

ượi.

T

ới đầu đường, anh Nghé và chị Ni chạy ngược lại và bọn tôi hớn hở

r

ượt theo.

Ng

ược xuôi vài lượt, chị Ni nổi hứng đề nghị:

- D

ẫn tụi nó ra ngoài kia đi, anh! Ra đường lớn chạy mới thích!

Anh Nghé thò đ

ầu qua cột đèn tín hiệu giao thông, nghiêng ngó:

- Đ

ể xem!

Anh l

ưỡng lự: