CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG - Trang 67

B

ằng chứng là khi chị Ni vừa đi khỏi, ông ngoắt con Êmê nãy giờ vẫn

còn th

ập thò ở bên kia vách ngăn:

- Xu

ống chia tay với bạn Pig đi con!

Ông b

ước lại phía cầu thang:

- Đ

ể chú bế con xuống.

Trong th

ời khắc này, ông chẳng nghĩ gì đến mâu thuẫn giữa con Êmê và

con Haili. Pig s

ắp ra đi rồi, lòng ông chắc chẳng chất chứa gì ngoài nỗi

phi

ền muộn.

Tôi và Suku lo l

ắng nhìn ông ẵm Êmê chậm rãi bước qua hai tấm vách

ngăn, đ

ặt nó xuống đất, nơm nớp chờ chiến tranh nổ ra.

Nh

ưng khác với mọi lần, chúa trùm Haili chỉ lại gần kẻ phán kháng Êmê

hít hít m

ấy cái và khi nghe Êmê phát ra một tiếng gừ khẽ trong cổ họng,

nó l

ập tức quay đi.

Có v

ẻ Êmê cũng chẳng bận tâm đến Haili lắm. Nó đến gần con Pig,

đ

ứng nhìn bạn

m

ột hồi rồi không biết nghĩ gì nó lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Pig, ánh

m

ắt buồn thiu.

Haili im l

ặng theo dõi Êmê từ bên kia bàn ăn. Thấy đối thủ nằm xuống

n

ền gạch, nó ngần ngừ một lúc rồi từ từ bước lại và cũng như Êmê, nó

nh

ẹ nhàng đặt mình xuống cạnh Pig.

Hình

ảnh Haili và Êmê chia nhau nằm hai bên con Pig một cách hòa bình

l

ẽ ra làm tôi vui lại khiến tôi muốn ứa nước mắt. Trong lòng tôi nảy

m

ầm một cảm giác gì đó rất khó tả. Có lẽ đó là cảm giác mất mát. Là

n

ỗi buồn thương. Chỉ nỗi buồn vô hạn mới có thể khiến tim ta như thắt

l

ại.

69

B

ạn đã bao giờ buồn chưa?

Có ph

ải trên đời có hằng trăm lý do dẫn dắt ta đến nỗi buồn?