CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG - Trang 80

Nh

ư đã từng xảy ra, Suku chỉ để yên cho dì Tám vuốt ve chừng sáu mươi

giây. T

ới giây thứ sáu mươi một, nó bất thần quay ngoắt lại đớp một

phát vào bàn tay dì.

- Tr

ời ơi, con chó này! - Dì Tám tay này ôm lấy tay kia, rên rỉ - Sao mày

l

ấy oán tra ơn thế hả?

80

Các b

ạn cũng biết rồi đó, Suku là con chó khó lường.

Đi

ều duy nhất có thể lường trước ở thằng này chính là sự khó lường của

nó.

Suku gi

ống như một ca sĩ đang hát bè trầm trong một phút bốc đồng sẵn

sàng phá v

ỡ mọi quy tắc nghệ thuật để đột ngột ngân lên một giọng cao

vút.

B

ị Suku cắn, nhất là cắn trong lúc dì đang cao hứng khoe thành tích với

ch

ị Ni, dì Tám giận lắm. Dì giận thằng Suku còn vì dì đã đem tấm lòng

thành ra đ

ối đãi với

nó v

ậy mà rốt cuộc điều dì nhận lấy là một cú táp tuy không đau lắm

nh

ưng khiến dì mất vía đến tái xanh mặt mày.

Ch

ị Ni chạy đi lấy thuốc đỏ xức cho dì Tám giọng áy náy:

- Đau l

ắm không, dì?

Dì Tám l

ắc lắc bàn tay, giọng ấm ức:

- Không đau l

ắm nhưng dì tức nó quá.

- K

ệ nó đi, dì. - Chị Ni an ủi - Con chó này xưa nay vẫn vậy mà. Nó mắc

cái t

ật hay giật mình cắn bậy.

Dì Tám li

ếc thằng Suku lúc này đã lại giương đôi mắt ngây thơ lên nhìn

dì:

- Nhìn nhìn cái gì! Tao gi

ận mày rồi!

Suku v

ẫy đuôi nhè nhẹ.

- v

ẫy vẫy cái gì! Tao ghét mày rồi!