CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ - Trang 78

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

Đọc xong, Quỳnh hỏi :

- Thơ của anh hả ?

Tôi gật đầu .

Quỳnh lại hỏi :

- Anh làm tặng Quỳnh phải không ?

Tôi lại gật đầu .

Tưởng Quỳnh khen tôi như khen thằng Bảo, ai dè Quỳnh nói :

- Anh đừng làm thơ nữa ! Thơ anh buồn cười quá !

Mặc dù tôi biết thơ mình chẳng ra gì nhưng nghe chính miệng Quỳnh nói ra điều đó, tôi

chết lặng người .

Thấy tôi rầu rĩ, Quỳnh rủ :

- Tối nay, anh đi coi hát với em không ?

Tôi mừng rơn, quên béng mất nỗi buồn sáng tác :

- Đi .

Rồi sực nhớ tới thằng Bảo, tôi buột miệng hỏi :

- Hôm trước, anh Bảo dẫn em đi coi phim gì vậy ?

Quỳnh trố mắt :

- Em đi coi hát với anh bảo hồi nào ? Ai bảo anh vậy ?

Như vậy là thằng Bảo nói xạo . Chẳng thèm đánh kẻ ngã ngựa, tôi trả lời lấp lửng :

-Anh tưởng vậy thôi !

Quỳnh nhăn mặt, trách :

- Tưởng gì kỳ vậy ?

Rồi tự nhiên Quỳnh nói thêm :

- Ngoài anh ra, từ trước đến nay em chưa đi coi hát với bạn trai bao giờ !