CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 277

“Ngủ ngon.”

Ba lẩm bẩm gì đó. Đến ngưỡng cửa ông nói: “Mình về thôi.”

Rồi chúng tôi rời khỏi bờ mép thực tại, chốn thần tiên không ai biết
được và đi về xuyên qua bóng đêm chao đảo.