CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 454

HAI

CHÚNG TÔI KHÔNG BIẾT ba nghiêm túc cỡ nào trong chuyện

quyền Anh. Ông bắt đầu luyện điên cuồng. Nhiều lúc, nửa đêm ông
thức dậy, rồi nhún gối, phản công, đánh, thốc, đánh hẩy rồi đá mạnh
vào đối thủ tưởng tượng. Buổi sáng, trước khi nhai kẹo cao su, và
trước lúc ăn, ông làm một số chuyện trong phòng. Ông thức tôi dậy
bằng động tác chân và nhịp thở khó nhọc. Dưới chiếu nhìn lên, tôi
thấy bàn chân khổng lồ của ông đang nhảy quanh đầu mình, hai cùi
chỏ che bảo vệ mặt. Ông đấm vào dây treo đồ cho đến khi nó đứt.
Ông đấm ruồi, thọc muỗi. Ông chuyên môn đánh bóng mình như đó
là địch thủ đáng ghét nhất. Ông để tôi đứng trên giường, cầm cuộn
khăn tắm. Ông đấm nó khắp các phía. Động tác của ông thành ra bấu
quắp, ông triển khai các cú đánh thốc kỳ quặc nhất. Càng dấn vào
quyền Anh, ông càng ăn nhiều. Sức ăn của ông quá dữ đến nỗi mẹ
van nài ông ngừng lại. “Mình không lo nổi tiền đâu”, bà nói. Ba mặc
kệ bà. Chúng tôi cắt phần ăn của mình để củng cố cho cơ thể ông.
Ông không biết chuyện này.

Mọi chuyện trở nên tệ hơn. Ba bắt đầu mê đấu võ với không khí trên
đường đi làm, và trên đường về. Ông rê chân, phô diễn động tác chân
lạ mắt, thực hiện cú thọc xoắn, ra những chiêu phối hợp. Chúng tôi
bắt đầu nghĩ có điều gì không hay đang đến với ông.

“Cái nghèo làm ổng điên rồi,” mẹ nói.

Người ta bắt đầu nhìn chúng tôi như kẻ dị hợm. Căn phòng nhỏ làm
ba khó tập bên trong. Lúc đó, ông tập đấm mọi thứ trong tầm mắt.
Ông làm cái chiếu sờn chỉ vì dựng nó vào tường mà thụi. Ông đấm
mấy cái lỗ nệm, làm bục đáy mấy cái thau của mẹ. Ông không còn
nghe bất kỳ ai nói gì. Ông đâm ra mê mải với ám ảnh của mình.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.