CON ĐƯỜNG VẤY MÁU - Trang 279

“Chạy mấy năm rồi?”

“Hai năm.”

Hạ Xuyên nhớ A Sùng hỏi thăm qua người ở khách sạn Lệ Nhân,

Tưởng Tốn đã về hai năm.

Anh không hỏi hai năm trước cô làm gì.

“Tiệm tạp hóa kia của cô thì sao?”

Tưởng Tốn nói: “Mẹ tôi mở.”

Hạ Xuyên không hỏi nữa.

Sâu ngủ của Tưởng Tốn bị đuổi chạy mất, cô thuận miệng nói: “Phóng

viên Cao kia không giống người cùng đường với anh.”

Hạ Xuyên nhìn cô một cái: “Không giống cùng đường với tôi? Người

như thế nào thì giống cùng đường với tôi?”

Tưởng Tốn nói: “Tôi đang tìm chuyện để nói.”

Hạ Xuyên cười: “Mệt rồi à?” Anh nhìn đường phía trước, thờ ơ nói,

“Hồi đó tôi mới khoảng hai mươi tuổi, anh ấy đã làm phóng viên hơn mười
năm rồi.” Hai người đương nhiên không phải người cùng đường.

A Sùng ngủ đằng sau, hai người ở đằng trước nói chuyện đều đều.

Người phía sau tỉnh ngủ thì trời đã tối.

A Sùng khàn giọng: “Sao trễ thế này rồi?”

Tưởng Tốn hỏi: “Các anh nghĩ kĩ, nghĩ qua đêm ở đâu, ra khỏi đường

cao tốc hay ở trạm dừng chân?”

A Sùng hỏi: “Trạm dừng chân có khách sạn à?”