CÒN NHỚ TÂN UYÊN - Trang 67

Cười nhìn học trò Duyên nói một câu.

- Em không bao giờ lớn hơn cô. Em có thể cao hơn cô nhưng em không bao
giờ lớn hơn cô...

- Đo đi... Em nghĩ là em cao hơn cô...

Bật cười Duyên dừng lại.

- Đo liền... Đứng sát vào cô xem ai cao hơn ai...

Hai thầy trò đứng sát nhau. Duyên đưa tay của mình lên đầu để đo.

- Ê đừng có ăn gian... Em đừng có nhón chân lên...

Quát cười hắc hắc.

- Cô cao hơn em là vì cô mang guốc cao gót...

- Đâu có... Cô mang giày ba ta mà...

Đứng đo đi đo lại ba lần xong Duyên cười cười. Nụ cười thú nhận.

- Em cao hơn cô một chút...