CÔNG CHÚA QUÝ TÍNH - Trang 289

để giảm bớt khô nóng nên không ngừng uống rượu, trên cơ bản mang ra ba
vò rượu thì hắn đã uống hết hai.

Ta còn đang bất an ngồi yên tại chỗ, bỗng nhiên Vô Mẫn Quân quay

đầu nhìn ta, nói: “Vân Kiểu, lại đây một chút.”

Bởi vì thân dưới của ta phản ứng vô cùng đáng xấu hổ mà đầu lại mơ

mơ màng màng , liền nghe lời lại gần, nói: “Làm sao vậy…”

Còn chưa kịp nói xong, bỗng nhiên Vô Mẫn Quân dùng tay đè lấy gáy

ta, kéo ta về phía trước, trong lúc kinh ngạc tabị hắn kéo quá, sau đó môi
Vô Mẫn Quân tiến lại gần, mềm mại còn mang theo hương vị của rượu.

Ta bị kinh ngạc, vừa định đẩy ra, cái mùi như có như không kia lại

truyền tới, giống như đóa hoa tươi vừa được ngắt ra, phảng phất như lướt
qua chóp mũi của ta, giống như đã bị mê hoặc, ta nhẹ nhàng nhắm hai mắt
lại.

“Ngoan, mở miệng ra.” Thanh âm của hắn lại vang lên bên tai ta, ta

thuận theo hơi hơi mở đôi môi ra,đầu lưỡi của Vô Mẫn Quân ngay lập tức
thâm nhập vào, linh hoạt tựa như con rắn đảo qua đảo lại thăm dò ở khu
vực xa lạ.

Nụ hôn của Vô Mẫn Quân lúc đầu chỉ mềm nhẹ nhưng dần dần trở

nên kịch liệt hơn, giống như mưa rền gió dữ quét qua toàn bộ thần trí của
ta.

Đầu óc ta choáng váng, Vô Mẫn Quân thong thả chậm rãi lùi ra, nụ

hôn ẩm ướng kia lại dần dần trượt xuống phía dưới, cuối cùng dừng ở trên
cổ ta, thong thả mút vào, ta cắn môi, loại cảm giác chưa từng có này khiến
cho cả người ta vô lực, trong óc trống rỗng, tựa như mặt đất bị mưa gột rửa
hết, trong không khí tràn đầy mê muội.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.